Có người bảo, nhạc Yiruma quá nhẹ nhàng, quá tĩnh lặng. Sai. Nó có giông tố đấy, có lửa cháy đấy, chẳng qua là khi nghe ta cảm nhận thế nào thôi. Nghe “Spring time” trong một sáng nắng ấm để cảm nhận rõ cuộc đời tươi đẹp, thấy ta còn có nhiều thứ “không nằm trong kế hoạch” nhưng cần phải thực hiện ngay, thấy ta cần phải sống hạnh phúc giống như một trách nhiệm bắt buộc. Nghe “Love Hurts”, ngắn, nhưng có tất cả sự nuối tiếc, đau khổ có thể gặm nhấm, giết dần giết mòn ta khi nhớ lại vài điều đã qua đi. “When the love falls” với đoạn cuối như liên miên bất tận, dìm ta trong nỗi cô đơn không có điểm cuối, ta thấy cần phải gọi điện cho đứa bạn thân ngay, hoặc muốn uống một hớp nước thật lạnh cho tỉnh… “River Flows In You” lại như thôi thúc ta thực hiện một điều gì đó mà trong quá khứ ta đã bỏ qua, nhắc rằng ta vẫn sống và có những điều nhất thiết phải thực hiện để lòng thanh thản.
Với nhạc không lời, tên bản nhạc đôi khi có tác động rất lớn tới chiều hướng cảm xúc người nghe, tất nhiên là xếp sau giai điệu.
Nhưng không có cách nghe nào hết, hãy nghe đơn giản là ngẫu nhiên, đơn giản là trong lúc đang ngồi đợi ai đó, cảm xúc sẽ đến với ta, hoà cùng ý nghĩa đang có trong đầu chính lúc đó. Rồi cảm nhận biến chuyển không ngừng, tạo cho ta một ấn tượng sâu dần đối với giai điệu đó, ấn tượng của riêng ta.
(via Misoblog)
đang đấm chìm trong tiếng piano của Yiruma cùng một tách cà phê và ngoài trời đang mưa :) những âm thanh như biết nói, biết dẫn dắt cảm xúc, thật khó để diễn tả, chỉ biết nghe và nghe ngấu nghiến.
(Upload by Miso | Cảm ơn Miso về tất cả.)
![Trí Thông Corner :]](http://static.tumblr.com/cs3pmt5/b1sm3c8f5/tr___th__ng_corner__.png)