
lại thói quen chụp cà phê :)
một vài viên đá trong tách, một ít thôi đủ để cà phê bớt nóng đi. Uống cà phê và chờ đợi có gì đó rất giống nhau, không thể vội vã, không thể hối thúc. Cà phê vẫn cứ từ tốn rơi từng giọt. Rồi khi cà phê ngưng ta cũng không hấp tấp, lấy muỗng vớt vài viên đá cho vào tách, rồi nhâm nhi một chút lại đặt xuống.
xoay quanh tách, quanh sự chờ đợi đó là những câu chuyện bất tận. Đôi lúc hòa nhịp, khi lại lặng im với những nỗi niềm thật riêng…
trong một thoáng suy nghĩ, muốn yêu như Landon và Jamie trong Walk To Remember, có thể họ không cạnh nhau suốt cuộc đời nhưng họ đã yêu thật sự trọn vẹn, mọi thứ nhẹ tênh :)
![Trí Thông Corner :]](http://static.tumblr.com/cs3pmt5/b1sm3c8f5/tr___th__ng_corner__.png)