Thất tình có đau lắm không anh?
Hăy ngồi yên để em băng cho nhé
Em sẽ băng thật dịu dàng, thật khẽ
Ngủ ngoan nào, rồi anh sẽ hết đau
Vết thương này rồi sẽ qua mau
Bởi thương yêu em ấm nồng như lửa
Bôi cho anh thêm “thuốc thời gian” nữa
Ngủ ngoan nào, ôi dĩ văng thưở xưa
Đừng nhắc lại nhé anh, kẻo em khóc bây giờ
Anh còn đau, lòng em còn đau đớn
Thấy không anh giữa cuộc đời rộng lớn
Hạnh phúc vô cùng khi ta gặp được nhau
Quên nhé anh, những gì là đớn đau
Quên nhé anh, những gì là dĩ văng
Nắm chặt tay em cùng bước về ánh sáng
Trên đường đời phía trước rộng thênh thang
- nghe như “một nửa của anh” đang thì thầm ở đâu đó, ừ thì ta vẫn phải tìm kiếm nhau giữa cuộc đời rộng lớn này, em nhỉ :)
(Source: gsm.vn)
cảm thấy hụt hẫng khi người ta không còn yêu nhau nữa. Rời xa một người là rời ra một khoảng trời ký ức, là mất đi nhiều thứ mà thừa biết là thời gian không thể nào phủi sạch được. Đó là khoảng thời gian buồn, đau, nhưng cần thiết. Để hiểu rằng những gì không giết chết được mình sẽ làm mình mạnh mẽ hơn, để học cách lớn lên.
vậy nên yêu thương cứ ngủ ngon nhé, để bản thân có thể tịnh tâm lại :)
sắp mưa - Cần Thơ (8/2011)
thực sự là rất nhớ máy phim :(
nhà mất điện, sau khi lụi cụi với mấy cái cây để trồng lên bàn phím, lăn ra ngủ với tiếng radio loẹt xoẹt, một buổi trưa yên bình - hiếm khi được như thế này
hôm nay sinh nhật S, 3 đứa ngồi ở cà phê từ sớm, một ổ bánh vài cây nến và một hộp quà, nhưng sao thấy mọi thứ thật trống trải. Không nói với nhau được mấy lời, đến nhìn nhau cũng vậy, chỉ khẽ nhìn. Bản thân mình đang khác đi hay S thay đổi quá nhiều? không ai biết được. Đôi khi, ta không dám nhìn thẳng vào mắt nhau em nhỉ, sợ rằng khi nhìn vào sẽ lại thấy những yêu thương ngày xưa
sau giấc ngủ trưa, ngồi dậy lắc mình vài cái và thưởng thức ly phê đen mát lạnh.
Con Đường Màu Xanh - Trịnh Nam Sơn
Ôm cây guitar tập đánh cho hết những ngày đông dài.