Có người bảo, nhạc Yiruma quá nhẹ nhàng, quá tĩnh lặng. Sai. Nó có giông tố đấy, có lửa cháy đấy, chẳng qua là khi nghe ta cảm nhận thế nào thôi. Nghe “Spring time” trong một sáng nắng ấm để cảm nhận rõ cuộc đời tươi đẹp, thấy ta còn có nhiều thứ “không nằm trong kế hoạch” nhưng cần phải thực hiện ngay, thấy ta cần phải sống hạnh phúc giống như một trách nhiệm bắt buộc. Nghe “Love Hurts”, ngắn, nhưng có tất cả sự nuối tiếc, đau khổ có thể gặm nhấm, giết dần giết mòn ta khi nhớ lại vài điều đã qua đi. “When the love falls” với đoạn cuối như liên miên bất tận, dìm ta trong nỗi cô đơn không có điểm cuối, ta thấy cần phải gọi điện cho đứa bạn thân ngay, hoặc muốn uống một hớp nước thật lạnh cho tỉnh… “River Flows In You” lại như thôi thúc ta thực hiện một điều gì đó mà trong quá khứ ta đã bỏ qua, nhắc rằng ta vẫn sống và có những điều nhất thiết phải thực hiện để lòng thanh thản.
Với nhạc không lời, tên bản nhạc đôi khi có tác động rất lớn tới chiều hướng cảm xúc người nghe, tất nhiên là xếp sau giai điệu.
Nhưng không có cách nghe nào hết, hãy nghe đơn giản là ngẫu nhiên, đơn giản là trong lúc đang ngồi đợi ai đó, cảm xúc sẽ đến với ta, hoà cùng ý nghĩa đang có trong đầu chính lúc đó. Rồi cảm nhận biến chuyển không ngừng, tạo cho ta một ấn tượng sâu dần đối với giai điệu đó, ấn tượng của riêng ta.
(via Misoblog)
đang đấm chìm trong tiếng piano của Yiruma cùng một tách cà phê và ngoài trời đang mưa :) những âm thanh như biết nói, biết dẫn dắt cảm xúc, thật khó để diễn tả, chỉ biết nghe và nghe ngấu nghiến.
Yiruma all albums →
(Upload by Miso | Cảm ơn Miso về tất cả.)
khoảng sân trước nhà
rất thích chụp nó từ góc nhìn này. Lướt thoáng qua nó không có gì đặc biệt, nhưng khi ngồi lại, lặng yên và nhìn qua vùng tối quanh mắt khi chụp mới thấy góc sân ấy thật yên bình.
một bên là thềm đá, có vẻ cũ, cằn cỗi nhưng chỉ thêm nửa bước chân thôi sẽ là một thảm cỏ xanh rì. Những hôm gió mát thường ngồi từ nhà nhìn ra đó, dõi mắt theo từng cơn gió khẽ chạm vào cỏ, chỉ vậy thôi :)

góc tường - Cà phê Mây
với anh, giấc mơ là cái gì đó rất xa xỉ, mơ thấy những điều muốn thấy hay nghe những gì muốn nghe lại càng xa xỉ gấp nhiều lần. Vậy đấy em à. Tối qua mơ thấy em, những giấc mơ đứt quãng, dẫu vậy anh vẫn nhìn rõ, khuôn mặt nụ cười và mái tóc ấy. Người ta nói khi mơ về một ai đó rất khó để thấy được khuôn mặt họ, mọi thứ cứ nhạt nhòa mà không thể lý giải vì sao. Nên anh vui vì ít ra mình cũng nhìn rõ nhau trong mơ :)
giấc mơ, em nhẹ nhàng, giống như em ngày trước - anh yêu những khoảnh khắc ấy. Anh nghe ở đâu đó em nói: “Đôi lúc, chúng ta cố tỏ ra hờ hững nhau nhưng trong một phút giây nào đó lại thấy rất thân thương”. Rồi em vụt mất, anh trở lại với những lớp sương lờ mờ ngoài cửa sổ.
em ở hiện tại khác lắm, hay buồn chán mà đến em cũng không hiểu lý do. Có lẽ thời gian và những yếu tố bên ngoài tác động làm chúng ta thay đổi nhiều thứ. Mong em cứ nhẹ nhàng như trước, mỉm cười dù biết rằng cuộc sống sẽ chẳng hề giản đơn.
- chào em nhé, giấc mơ của anh.
lại thói quen chụp cà phê :)
một vài viên đá trong tách, một ít thôi đủ để cà phê bớt nóng đi. Uống cà phê và chờ đợi có gì đó rất giống nhau, không thể vội vã, không thể hối thúc. Cà phê vẫn cứ từ tốn rơi từng giọt. Rồi khi cà phê ngưng ta cũng không hấp tấp, lấy muỗng vớt vài viên đá cho vào tách, rồi nhâm nhi một chút lại đặt xuống.
xoay quanh tách, quanh sự chờ đợi đó là những câu chuyện bất tận. Đôi lúc hòa nhịp, khi lại lặng im với những nỗi niềm thật riêng…
trong một thoáng suy nghĩ, muốn yêu như Landon và Jamie trong Walk To Remember, có thể họ không cạnh nhau suốt cuộc đời nhưng họ đã yêu thật sự trọn vẹn, mọi thứ nhẹ tênh :)
những ô cửa sắc màu - Cà phê Mây