Trí Thông Corner :]

30 notes

“ Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau, bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ, có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó, có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ … khi chúng ta thuộc về hai con đường ”
Nguyễn Phong Việt (via miuham)

 Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau, bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ, có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó, có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ … khi chúng ta thuộc về hai con đường 

Nguyễn Phong Việt (via miuham)

12 notes

[Flash 9 is required to listen to audio.]
36 Plays
Tuấn Ngọc
Về Đây Nghe Em

Về Đây Nghe Em - Tuấn Ngọc

Và tìm nhau như tìm xót xa

Trong lúc lệ đã đầy vơi..

61 notes

” Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn.
Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người.
Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu… “
Trịnh Công Sơn 

” Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.

Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn.

Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.

Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người.

Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu… “

Trịnh Công Sơn 

10 notes

tôi rất nhớ khoảng thời gian đó.
những ngày chúng tôi không có gì khác ngoài niềm say mê.
tôi , và chiếc nikon 7.1 bé xíu. 
và cuộc sống này là muôn vàn điều kỳ ảo. 
ở đó không có cái thứ ngớ ngẩn gọi là ‘nhiếp ảnh’.
mọi thứ chao đảo, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
và chúng tôi đi như chạy. thật nhanh trước khi nắng tắt !
quanh quắt những con hẻm nhỏ. 
chúng tôi phải giữ lại tất cả những điều ấy !
—
điều đó gần như một niềm tin tôn giáo. khi ngẫm lại.
rằng bất cứ khi nào, khi tôi giơ máy lên, đó là một định mệnh.
không có ý thức. không có bố cục. không có màu sắc.
chỉ một nhiệm vụ duy nhất là bấm máy.
những tấm ảnh ngày đó vẫn làm tôi sững sờ khi nhìn lại.
—
và giống như khi ăn trái táo trí tuệ.
khi nhìn nhận và cố đặt cho nó một cái tên.
khi ý thức xuất hiện. khi suy ngẫm chỉ 1 phần triệu giây trước khi bấm máy.
tôi mất tất cả.
—
tôi tin vào linh hồn của cái máy ảnh.
tin vào mối giao cảm giữa tôi. cái máy ảnh. và mọi thứ qua ống kính.
ngày tôi mất cái nikon 7.1 ấy, tôi không biết mình mất một thứ lớn lao hơn cả cuộc đời.
—
tôi không thích cầm một chiếc máy ảnh mới, lạ, và đẹp.
tôi mất 1 năm mà vẫn không quen với cái canon 400d. 
thấy giống như mình đã làm tổn thương nó,
vì mãi mãi chỉ nhìn cuộc sống bằng tình yêu của cái nikon bé xíu ngày xưa.
—
Photo by Nguyên, 2005
(Via thao-oi-la-thao)

tôi rất nhớ khoảng thời gian đó.

những ngày chúng tôi không có gì khác ngoài niềm say mê.

tôi , và chiếc nikon 7.1 bé xíu. 

và cuộc sống này là muôn vàn điều kỳ ảo. 

ở đó không có cái thứ ngớ ngẩn gọi là ‘nhiếp ảnh’.

mọi thứ chao đảo, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

và chúng tôi đi như chạy. thật nhanh trước khi nắng tắt !

quanh quắt những con hẻm nhỏ. 

chúng tôi phải giữ lại tất cả những điều ấy !

điều đó gần như một niềm tin tôn giáo. khi ngẫm lại.

rằng bất cứ khi nào, khi tôi giơ máy lên, đó là một định mệnh.

không có ý thức. không có bố cục. không có màu sắc.

chỉ một nhiệm vụ duy nhất là bấm máy.

những tấm ảnh ngày đó vẫn làm tôi sững sờ khi nhìn lại.

và giống như khi ăn trái táo trí tuệ.

khi nhìn nhận và cố đặt cho nó một cái tên.

khi ý thức xuất hiện. khi suy ngẫm chỉ 1 phần triệu giây trước khi bấm máy.

tôi mất tất cả.

tôi tin vào linh hồn của cái máy ảnh.

tin vào mối giao cảm giữa tôi. cái máy ảnh. và mọi thứ qua ống kính.

ngày tôi mất cái nikon 7.1 ấy, tôi không biết mình mất một thứ lớn lao hơn cả cuộc đời.

tôi không thích cầm một chiếc máy ảnh mới, lạ, và đẹp.

tôi mất 1 năm mà vẫn không quen với cái canon 400d. 

thấy giống như mình đã làm tổn thương nó,

vì mãi mãi chỉ nhìn cuộc sống bằng tình yêu của cái nikon bé xíu ngày xưa.

Photo by Nguyên, 2005

(Via thao-oi-la-thao)

1 note

[Flash 9 is required to listen to audio.]
10 Plays
Cẩm Ly
Người Về Cuối Phố

Người Về Cuối Phố - Cẩm Ly

Thể theo yêu cầu của bạn Sò, tình hình là sẽ update đều đặn hơn :D

(Làn Sóng Xanh #13)

4 notes

90 ngày mùa hè [1]
Hè về rồi mần 1 bộ ảnh thôi :D tấm đầu tiên test instacam trên window phone ;)

90 ngày mùa hè [1]

Hè về rồi mần 1 bộ ảnh thôi :D tấm đầu tiên test instacam trên window phone ;)

1 note

[Flash 9 is required to listen to audio.]
43 Plays
Up Dharma Down
Oo

Oo - Up Dharma Down

Lên SNS của cty gõ linh tinh từ khóa “Oo” vậy là ra bài này O__O giai điệu rất lạ.